Nhiều người thường thắc mắc: “Tại sao một vườn thú phải tốn hàng triệu đô la để xây dựng một phòng thí nghiệm (Laboratory) ngay bên trong khuôn viên, trong khi họ hoàn toàn có thể gửi mẫu máu hay phân đến các trung tâm xét nghiệm thú y bên ngoài cho rẻ?”

Câu trả lời ngắn gọn là: Trong thế giới động vật hoang dã, thời gian chờ đợi kết quả xét nghiệm chính là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Một phòng thí nghiệm nội khu không phải là một sự xa xỉ, nó là “hệ thống radar” tối quan trọng của bất kỳ vườn thú tiêu chuẩn nào. Dưới đây là những lý do cốt lõi:

1. Cuộc chạy đua với “Bản năng giấu bệnh”

Như chúng ta đã nói ở bài viết về Nhật ký Zookeeper, động vật hoang dã là những bậc thầy trong việc che giấu sự yếu ớt. Khi một con sư tử hay một con vượn bắt đầu bộc lộ triệu chứng mệt mỏi ra bên ngoài, điều đó có nghĩa là căn bệnh đã ở giai đoạn cực kỳ nghiêm trọng.

Nếu bác sĩ thú y lấy máu và gửi đến một phòng lab bên ngoài, họ có thể phải mất từ 24 đến 48 giờ để nhận lại kết quả. Đối với một con thú hoang dã đang suy kiệt, 48 giờ là quá muộn. Với một phòng lab in-house (ngay tại vườn thú), các kỹ thuật viên có thể đưa mẫu máu vào máy ly tâm và cung cấp kết quả sinh hóa máu, men gan, chức năng thận chỉ trong vòng 30 phút. Quyết định dùng đúng loại kháng sinh hay truyền dịch được đưa ra ngay lập tức, cứu sống con vật trong gang tấc.

2. Giải mã những “Sinh vật ngoài hành tinh”

Các phòng xét nghiệm thú y thương mại bên ngoài được thiết kế để phục vụ chó, mèo, bò, lợn… Họ có sẵn đường cơ sở (Baseline) của những loài này. Nhưng nếu bạn gửi cho họ một ống máu của con tê giác, hồng hạc hay lười hai ngón, máy móc của họ sẽ bối rối vì không có dữ liệu tham chiếu. Bạch cầu của loài bò sát trông hoàn toàn khác bạch cầu của động vật có vú, và hồng cầu của loài chim thì có nhân (trong khi hồng cầu của người và thú thì không).

Phòng thí nghiệm của vườn thú là nơi duy nhất sở hữu cơ sở dữ liệu huyết học của hàng trăm loài động vật ngoại lai. Kỹ thuật viên tại đây là những chuyên gia có khả năng nhìn qua kính hiển vi và biết chính xác một tế bào máu của con trăn Nam Mỹ trông như thế nào là khỏe mạnh.

3. Trạm gác tiền tiêu: Ký sinh trùng và Chất lượng nước

Bạn còn nhớ bài viết về việc “Đếm trứng ký sinh trùng” (Fecal Egg Count) ở loài ngựa chứ? Phòng lab của vườn thú chính là nơi thực hiện công việc đó mỗi ngày. Hàng trăm mẫu phân từ khắp các chuồng trại được đưa về đây mỗi sáng để soi tìm trứng giun sán, giúp bác sĩ thú y đưa ra quyết định tẩy giun chính xác mà không làm kháng thuốc.

Bên cạnh đó, phòng lab còn chịu trách nhiệm kiểm tra chất lượng nước (Water Quality). Đối với cá heo, rái cá hay hà mã, nước chính là bầu không khí của chúng. Phòng lab phải liên tục đo lường nồng độ Amoniac, Nitrate, độ pH và vi khuẩn trong các bể bơi để đảm bảo không có mầm bệnh nào sinh sôi.

4. Que thử thai qua đường phân và nước tiểu (Endocrinology)

Để biết một con vật mang thai hay đang trong thời kỳ rụng trứng, cách chính xác nhất là xét nghiệm hormone (Nội tiết tố). Nhưng việc bắt một con hổ hay tê giác tiêm thuốc mê để lấy máu thử thai là một hành động điên rồ và có thể gây sảy thai.

Phòng lab vườn thú sử dụng một phương pháp tuyệt vời hơn: Kỹ thuật viên sẽ phân tích nồng độ Progesterone và Estrogen trực tiếp từ… phân hoặc nước tiểu do Zookeeper thu gom được hằng ngày. Nhờ những thiết bị phân tích nội tiết tối tân này, các nhà quản lý có thể biết chính xác ngày nào con voi cái sẽ hạ sinh để chuẩn bị túc trực, tất cả đều diễn ra mà con vật không hề hay biết hay bị căng thẳng.

Phòng thí nghiệm nằm lặng lẽ ở một góc khuất trong khu vực nội bộ, không có khách tham quan nào nhìn thấy, nhưng những con người mặc áo blouse trắng ở đó đang ngày đêm giữ nhịp đập cho hàng ngàn sinh mệnh hoang dã.