Hội chứng Rập khuôn (Stereotypies) được định nghĩa là những hành vi lặp đi lặp lại vô nghĩa, không có mục đích rõ ràng, thường sinh ra khi động vật bị nhốt trong môi trường thiếu thốn kích thích sinh học. Dưới đây là những lầm tưởng kinh điển nhất đã được khoa học bóc trần:

1. Chứng cắn máng (Cribbing / Wind-sucking)

Cắn máng là hội chứng rập khuôn phổ biến nhất: Ngựa cắn chặt răng cửa vào một vật cứng (hàng rào, máng ăn), cong cổ lại, kéo ngược người ra sau và hít một ngụm khí tạo ra tiếng động lớn.

Suốt hàng trăm năm, người ta tin rằng ngựa cắn máng là đang nuốt không khí vào dạ dày, làm đầy hơi và gây ra bệnh đau bụng cấp tính (Colic). Để trị tật này, người chủ thường quấn những chiếc thòng lọng bằng da hoặc kim loại (Cribbing straps) siết chặt quanh cổ ngựa để ngăn chúng gồng cơ họng.

Tiến sĩ McDonnell và các nghiên cứu nội soi đã chứng minh: Ngựa không hề nuốt khí vào dạ dày! Không khí chỉ đi vào phần trên thực quản rồi lại đi ra. Hơn thế nữa, cắn máng thực chất là một cơ chế đối phó (coping mechanism). Khi cắn máng, não bộ ngựa tiết ra endorphin giúp giảm căng thẳng, đồng thời kích thích tuyến nước bọt hoạt động mạnh. Nước bọt có tính kiềm, chảy xuống dạ dày giúp trung hòa axit, làm giảm cơn đau do loét dạ dày (thường sinh ra do ngựa bị nhốt và ăn quá nhiều hạt ngũ cốc thay vì gặm cỏ).

Ngựa cắn máng vì dạ dày chúng có vấn đề và bị stress, chứ không phải cắn máng gây ra bệnh dạ dày! Việc siết cổ chúng bằng dây đai chỉ tước đi công cụ giảm đau duy nhất của chúng mà không giải quyết được gốc rễ căn bệnh.

2. Hội chứng lắc đầu (Head Shaking): Không phải bướng bỉnh, mà là bệnh lý

Nhiều người cưỡi ngựa phàn nàn rằng con ngựa của họ thường xuyên hất đầu lên xuống một cách dữ dội, cọ xát mũi vào chân trước, hoặc liên tục khịt mũi như muốn hất văng một con bọ vô hình. Họ thường trừng phạt ngựa vì tội không vâng lời hoặc giật mạnh dây cương để ép nó dừng lại.

Khoa học thú y gọi đây là hội chứng lắc đầu do ánh sáng (Photic Head Shaking). Nguyên nhân không nằm ở thái độ của con ngựa, mà nằm ở dây thần kinh sinh ba (Trigeminal nerve) trên mặt của chúng. Ở một số con ngựa, dây thần kinh này bị mẫn cảm bất thường. Khi tia nắng mặt trời chiếu vào, nó kích hoạt nhầm tín hiệu báo đau, khiến con ngựa có cảm giác như bị điện giật hoặc có đàn kiến đang bò rần rần trong hốc mũi. Trừng phạt một con ngựa bị đau rát dây thần kinh là một sự tàn nhẫn vô ý thức.

3. Gấu đi dạo (Weaving)

Weaving là hiện tượng ngựa đứng chôn chân tại một điểm và liên tục lắc lư đầu, cổ, và ngực từ chân này sang chân kia (giống hệt hình ảnh những con gấu bị nhốt trong rạp xiếc).

Nguyên nhân độc nhất của chứng bệnh này là: Sự giam cầm tột độ. Ngựa là loài động vật di chuyển liên tục 16 tiếng mỗi ngày ngoài tự nhiên. Khi bị ném vào một chiếc chuồng vuông vức 3×3 mét, không được di chuyển, không có bạn tình, không nhìn thấy đồng loại, năng lượng bị dồn nén khiến hệ thần kinh của chúng bị chập mạch. Chúng lắc lư để tự tạo ra một ảo giác về sự chuyển động, nhằm xoa dịu não bộ đang phát điên vì buồn chán.

4. Giải pháp thực sự

Tiến sĩ McDonnell nhấn mạnh rằng: Chúng ta không thể chữa trị hội chứng rập khuôn bằng cách cấm đoán hành vi. Ngăn con vật lắc lư hay cấm nó cắn máng giống như việc bắt một người đang hoảng loạn tột độ không được rung đùi hay cắn móng tay vậy.

Cách chữa trị duy nhất nằm ở việc Làm giàu môi trường (Environmental Enrichment):

  • Mở rộng không gian chăn thả.
  • Cho phép ngựa tương tác, cọ xát (grooming) với đồng loại.
  • Chuyển từ việc ăn 2 bữa cám to sang việc để cỏ khô (forage) cả ngày để thỏa mãn bản năng nhai liên tục của chúng.

Hội chứng rập khuôn là bản cáo trạng rõ ràng nhất mà thế giới động vật dành cho những hệ thống chuồng trại tồi tàn và phương pháp quản lý đi ngược lại tự nhiên.