Trong trường hợp ngựa con đã tự đứng vững và bú mẹ thành công với lượng sữa cung cấp từ ngựa mẹ hoàn toàn đầy đủ, người chăm sóc tuyệt đối không cần và không nên ép động vật non bú thêm bất kỳ loại sữa chức năng nào khác. Đứng trên góc độ quản lý hành vi và sinh lý động vật, việc can thiệp không cần thiết trong giai đoạn này tiềm ẩn nhiều rủi ro nghiêm trọng.

Sữa ngựa mẹ luôn là nguồn dinh dưỡng hoàn hảo nhất cho sự phát triển của ngựa con. Bác sĩ thú y Brent Kelley trong tài liệu Horse Care and Health đã khẳng định rằng ngựa con nhận toàn bộ nguồn dinh dưỡng thiết yếu từ sữa mẹ trong suốt tháng đầu tiên của cuộc đời. Trong những giờ đầu tiên, sữa non cung cấp hệ thống kháng thể thụ động thiết yếu mà không một loại sữa công thức nào có thể thay thế hoàn toàn. Cơ thể động vật non được lập trình tự nhiên để hấp thụ hệ vi sinh từ sữa mẹ. Việc tự ý bổ sung các loại sữa chức năng hoặc sữa ngoài khi không có chỉ định y khoa rất dễ làm mất cân bằng hệ vi sinh đường ruột, dẫn đến tiêu chảy hoặc các chứng rối loạn tiêu hóa trầm trọng.

Việc người chăm sóc liên tục can thiệp để ép động vật non uống sữa ngoài có thể gây căng thẳng tột độ cho cá thể mẹ. Trong công trình nghiên cứu Understanding Horse Behavior, Tiến sĩ Sue McDonnell chỉ ra rằng sự thao tác hoặc can thiệp quá mức trong giai đoạn chu sinh có thể làm suy giảm sự chú ý của ngựa mẹ đối với con non. Tình trạng này dễ dẫn đến thái độ thờ ơ, thiếu vắng các hành vi gắn kết và làm mất đi bản năng bảo vệ con non của cá thể mẹ. Hai mẹ con cần không gian yên tĩnh tuyệt đối để đồng điệu về mặt mùi hương và âm thanh nhằm đảm bảo quá trình thiết lập liên kết tự nhiên diễn ra suôn sẻ.

Một trong những hệ lụy lớn nhất của việc can thiệp cho bú nhân tạo không cần thiết là sự méo mó trong quá trình xã hội hóa của động vật. Theo phân tích của Tiến sĩ Sue McDonnell, việc con người tự tay cho ăn trong tình trạng bị cô lập thường dẫn đến những rối loạn thích nghi hành vi khi ngựa con trưởng thành. Điều này khiến chúng hình thành sự gắn kết xã hội với con người thay vì với chính đồng loại của mình. Sự quen thuộc sai lệch này làm ngựa con mất đi sự e dè và tôn trọng tự nhiên đối với người xử lý, dẫn đến việc chúng có thể lấn lướt, bộc lộ các hành vi đùa giỡn hoặc thậm chí là hành vi tình dục hướng về phía con người. Những hành vi này trở nên cực kỳ nguy hiểm khi động vật đạt đến kích thước cơ thể khổng lồ lúc trưởng thành.

Hành động ép ngựa con uống sữa khi dạ dày chúng đã no hoặc khi chúng đang kháng cự có thể gây ra hiện tượng sặc chất lỏng vào đường hô hấp. Tình trạng này rất dễ dẫn đến viêm phổi hít, một biến chứng có tỷ lệ tử vong rất cao ở động vật sơ sinh. Hệ tiêu hóa và hô hấp của con non vô cùng mẫn cảm và cần được tôn trọng nhịp độ tiếp nhận tự nhiên.

Quyết định bổ sung dinh dưỡng chỉ được đưa ra dựa trên các đánh giá lâm sàng chặt chẽ từ bác sĩ thú y. Người chăm sóc chỉ nên tiến hành can thiệp khi nhận thấy các tín hiệu nguy hiểm như ngựa con yếu ớt, sụt cân liên tục, mút vú liên tục nhưng không nuốt được sữa do ngựa mẹ bị viêm vú hoặc tắc tia sữa. Ngay cả trong tình huống bắt buộc phải tách đàn do ngựa mẹ từ chối cho con bú, Tiến sĩ Sue McDonnell nhấn mạnh rằng giải pháp tối ưu nhất là lập tức ghép ngựa con với một cá thể cái nuôi dưỡng khác đang trong thời kỳ tiết sữa. Nếu bắt buộc phải cho ăn bằng xô hoặc bình sữa, ngựa con cần được nuôi chung với những cá thể đồng loại khác trong môi trường nhà trẻ mồ côi. Mô hình này giúp chúng tự tương tác, thúc đẩy quá trình xã hội hóa tự nhiên và giảm thiểu tối đa mọi tiếp xúc không cần thiết với con người.