Khi bạn đứng trước một khu đồng cỏ Châu Phi thu nhỏ, nhìn thấy hươu cao cổ đang vươn cổ ăn lá trên cao, ngựa vằn gặm cỏ bên dưới, một đàn đà điểu chạy xẹt qua và xa xa là một cỗ xe tăng mang tên tê giác trắng đang lững thững bước đi… bạn có thể nghĩ rằng: “Chà, một khung cảnh hòa bình giống hệt trong phim Vua Sư Tử!”

Nhưng đối với những người vận hành vườn thú, khu trưng bày hỗn hợp (Mixed-species Exhibit) không phải là một bộ phim hoạt hình. Nó là một ván cờ sinh thái khổng lồ, nơi một nước đi sai lầm trong việc ghép chuồng có thể dẫn đến những trận chiến đẫm máu.

Hãy cùng giải mã nghệ thuật “ghép phòng” đỉnh cao trong quản lý động vật hoang dã!

1. Ảo giác hòa bình và Nghệ thuật lấp đầy “Ngách sinh thái”

Lý do lớn nhất để các vườn thú chi hàng triệu đô la xây dựng khu trưng bày hỗn hợp là vì Làm giàu môi trường (Enrichment). Động vật hoang dã cần sự kích thích từ môi trường xung quanh. Việc một con linh dương phải luôn dỏng tai lên quan sát đà điểu, hay một con tê giác thỉnh thoảng phải gầm gừ đuổi lũ ngựa vằn tò mò đi chỗ khác… chính là cách giúp chúng duy trì sự nhạy bén của não bộ, hệt như lúc ở ngoài tự nhiên.

Tuy nhiên, bạn không thể nhét bừa các con vật vào chung một chỗ chỉ vì chúng cùng quê ở Châu Phi. Nguyên tắc sống còn là phải chọn những loài chiếm giữ các Ngách sinh thái (Ecological Niches) khác nhau để tránh cạnh tranh trực tiếp.

  •  Hươu cao cổ ăn nọc (tầng lá cao).
  •  Tê giác và ngựa vằn ăn tầng cỏ thấp.
  •  Linh dương ăn các loại cây bụi mọc lúp xúp.

Sự phân tầng này đảm bảo chúng không nhìn nhau như những kẻ thù cướp giật miếng ăn.

2. “Cửa lách” sinh tử (Creep Doors) và Vùng an toàn

Ngay cả khi đã phân chia ngách sinh thái, những cuộc đụng độ do trái tính trái nết vẫn sẽ xảy ra. Ngựa vằn nổi tiếng là những gã giang hồ cục súc, chúng có thể cắn rách đuôi hươu cao cổ. Đà điểu trong mùa sinh sản có thể nổi điên và đá văng bất kỳ con linh dương nhỏ nào dám đi ngang qua. Còn tê giác? Đôi khi chúng chỉ đơn giản là hoảng sợ vì một tiếng động lạ và bắt đầu chạy thục mạng như một chiếc xe ủi đất mù lòa, đâm sầm vào mọi thứ trên đường đi.

Để bảo vệ những cá thể nhỏ bé và yếu thế hơn, các kiến trúc sư phải thiết kế hệ thống Vùng an toàn (Refuge areas) thông qua các cửa lách (Creep doors hoặc Creep barriers).

Đó có thể là hai tảng đá khổng lồ được đặt cách nhau vừa đúng 50 centimet – đủ rộng để một con linh dương thon thả lao qua trốn thoát, nhưng lại quá hẹp khiến cỗ máy hai tấn như tê giác bị kẹt lại bên ngoài. Đó có thể là những thân cây lớn chắn ngang tầm thấp, nơi ngựa vằn không thể chui qua nhưng hươu cao cổ thì dễ dàng sải bước chân dài bước qua vùng lãnh thổ riêng của mình.

3. Bài toán hóc búa mang tên: Chiến trường thức ăn

Ở bài trước, chúng ta đã nói về Target Feeding (Cho ăn định vị). Ứng dụng nó vào khu trưng bày hỗn hợp là một cơn ác mộng hậu cần thực sự.

Nếu bạn để cỏ khô dưới mặt đất cho ngựa vằn ăn, hươu cao cổ sẽ cúi xuống ăn tranh, và cấu trúc cổ của hươu không được thiết kế để liên tục gặm cỏ sát đất, điều này sẽ gây hại cho khớp và hệ tiêu hóa của chúng. Ngược lại, nếu thức ăn của tê giác có trộn lẫn các chất bổ sung đặc biệt mà ngựa vằn ăn nhầm, chúng có thể bị ngộ độc khoáng chất.

Giải pháp?

* Thức ăn của hươu cao cổ phải được treo trên các rọ tời ở độ cao 4 mét – nơi không loài nào khác với tới được.

* Tê giác thường được gọi riêng vào khu vực ép lồng (chute) hoặc khu vực ngủ đêm (night house) để ăn phần cám hạt có trộn thuốc của mình, sau đó mới được thả trở lại đồng cỏ.

* Những đống cỏ khô sẽ được rải ở hàng chục điểm khác nhau dọc theo khu đất rộng, đảm bảo con ngựa vằn đầu đàn hung hăng nhất cũng không thể kiểm soát và bảo vệ tất cả các điểm ăn cùng lúc, giúp những con yếu thế vẫn có cơ hội nhặt nhạnh.

4. Khi tính cách quan trọng hơn giống loài

Cuối cùng, việc một khu trưng bày hỗn hợp có thành công hay không đôi khi phụ thuộc vào tính cách của từng cá thể (Personality). Có những con đà điểu rất hiền lành, nhưng cũng có những con cực kỳ hung hăng và bị trục xuất khỏi khu đồng cỏ chung để vào chuồng cách ly vĩnh viễn. Các Zookeeper phải ghi chép hành vi liên tục trong nhiều tháng để đánh giá xem cá thể nào có đủ sự điềm tĩnh để trở thành một “người bạn cùng phòng” hoàn hảo.

Khu trưng bày hỗn hợp là một vở kịch hoành tráng, nơi các Zookeeper đóng vai trò là những đạo diễn phải kiểm soát từng đường đi nước bước của các diễn viên nặng hàng tấn, để mang lại cho du khách ảo giác về một thiên nhiên hoang dã yên bình nhất.