Nếu Code Red tình huống thú sổng – là nỗi sợ hữu hình đầy kịch tính, thì Zoonosis, hay còn gọi là các bệnh lây truyền giữa động vật và người, lại là nỗi ám ảnh vô hình và dai dẳng nhất. Trong số đó, H5N1 – cúm gia cầm – được xem là kịch bản ngày tận thế đối với bất kỳ bộ sưu tập chim nào. Khi một cá thể công hay hồng hạc có kết quả xét nghiệm dương tính, vườn thú không còn là điểm tham quan giải trí mà chính thức trở thành một vùng chiến sự y tế với những quyết định cân não.

Pháo đài an toàn sinh học và những hàng phòng ngự đầu tiên

Trước khi dịch bệnh nổ ra, hàng phòng ngự quan trọng nhất không phải là thuốc điều trị mà là Biosecurity, tức hệ thống an toàn sinh học. Bạn có bao giờ thắc mắc tại sao trước cửa các khu vực chăn nuôi luôn có những hố hóa chất sát khuẩn chân mà nhân viên bắt buộc phải nhúng ủng vào? Hay tại sao các hồ chim nước lại bị giăng lưới che kín bên trên dù nhìn có vẻ kém thẩm mỹ?

Mục đích duy nhất của những biện pháp này là ngăn chặn sự tiếp xúc giữa động vật nuôi giữ và động vật hoang dã tự do. Chim di cư, chuột và mèo hoang chính là những đơn vị vận chuyển mầm bệnh H5N1 từ bên ngoài vào. Quy trình phòng thủ nghiêm ngặt bao gồm việc kiểm soát nguồn thức ăn và yêu cầu nhân viên tuyệt đối không mang giày dép, quần áo từ các chợ gia cầm vào chuồng nuôi. Trong cuộc chiến này, sự lơ là của con người chính là kẽ hở lớn nhất mang án tử đến cho bầy thú.

Thiết quân luật và quy trình phong tỏa khu vực y tế

Ngay khi ghi nhận một ca nghi nhiễm với các dấu hiệu thần kinh hoặc xuất huyết đột ngột, quy trình phong tỏa sẽ được kích hoạt ngay lập tức để khoanh vùng dịch tễ.

Khu vực chuồng có thú bệnh sẽ được thiết lập thành Vùng Đỏ. Tại đây, chỉ những nhân viên trang bị PPE – tức đồ bảo hộ cá nhân cấp độ cao – mới được phép ra vào. Mọi dụng cụ chăn nuôi, xe đẩy và thức ăn thừa đều được xử lý như rác thải nguy hại và tiêu hủy tại chỗ để triệt tiêu nguồn lây. Xung quanh đó là Vùng Đệm, nơi tần suất phun thuốc sát trùng được tăng cường tối đa. Tùy vào mức độ nghiêm trọng, vườn thú có thể phải đóng cửa toàn bộ hoặc phong tỏa cục bộ để ngăn chặn du khách vô tình mang mầm bệnh đi nơi khác qua đế giày.

Quyết định đau đớn mang tên tiêu hủy nhân đạo

Đây là mảng tối nhất của nghề nghiệp mà ít người muốn nhắc đến. H5N1 lây lan với tốc độ chóng mặt và có tỷ lệ tử vong cực cao. Trong nhiều kịch bản, để bảo vệ toàn bộ quần thể động vật và sức khỏe cộng đồng, ban quản lý buộc phải đưa ra quyết định Culling, tức tiêu hủy toàn bộ số chim trong cùng một khu vực với cá thể nhiễm bệnh.

Đó là những ngày tang tóc thực sự đối với những nhân viên chăm sóc vốn đã gắn bó với từng con non từ khi còn trong trứng. Việc thực hiện Euthanasia – cái chết nhân đạo – cho hàng loạt người bạn của mình là một cú sốc tâm lý nặng nề. Nhiệm vụ của người quản lý lúc này không chỉ là chỉ đạo kỹ thuật mà còn phải hỗ trợ tinh thần cho nhân viên, giúp họ hiểu rằng hành động này là sự hy sinh cần thiết để ngăn chặn một thảm họa y tế lan rộng ra cộng đồng.

Bảo vệ con người là mục tiêu tối thượng

Sự nguy hiểm của các bệnh truyền nhiễm từ động vật nằm ở khả năng lây sang người. Trong kịch bản đối phó với H5N1, sức khỏe của đội ngũ nhân viên là ưu tiên số một. Tất cả những người tham gia trực tiếp đều phải sử dụng thuốc kháng virus dự phòng như Tamiflu (Oseltamivir) và được theo dõi thân nhiệt nghiêm ngặt hàng ngày.

Vườn thú lúc này tạm dừng vai trò là điểm tham quan để hoạt động như một đơn vị y tế dự phòng, phối hợp chặt chẽ với cơ quan thú y vùng để dập dịch. Dịch bệnh là điều không ai mong muốn, nhưng sự chuẩn bị kỹ lưỡng chính là ranh giới giữa một vườn thú chuyên nghiệp và một cơ sở nghiệp dư. Một kịch bản ứng phó bài bản sẽ giúp giảm thiểu thiệt hại, bảo vệ tính mạng con người và giúp vườn thú nhanh chóng phục hồi để tiếp tục sứ mệnh bảo tồn cao cả của mình.